Nhật ký phiêu lưu ký (P10): Giai Lớn say và "cô bồ" mới

Thứ hai - 21/08/2017 09:28
Nhật ký phiêu lưu ký (P10): Giai Lớn say và "cô bồ" mới Nhật ký phiêu lưu ký (P10): Giai Lớn say và "cô bồ" mới

Anh hỏi thật, chú mày trai tráng như thế, không vợ con gì… “nó” chả hỏng ra ấy à? Hay… hỏng rồi?

Nhật ký phiêu lưu ký (4): Giai bé bị "bạo hành"

Nhật ký phiêu lưu ký: Giai bé và đống bát bẩn

Nhật ký phiêu lưu ký: Ngày thứ 4 của "vú em" bất đắc dĩ

Giai Lớn loạng choạng đi ra, dắt xe vào nhà, cài chốt cửa và thả mình xuống giường làm cái “rầm”.

Ngày… tháng… năm…

Mến Giai Lớn, mình quyết định sẽ ở lại đây để chăm sóc cho anh ấy. Được sống và hi sinh cho người mình yêu thương thì còn gì bằng, nhất là khi thùng mì tôm của anh chàng hiếm khi cạn. Thật là tuyệt!

Ngày… tháng… năm…

Đã một tuần nay mình sống ở đây. Hằng ngày được cùng ăn cùng ngủ với Giai Lớn thật là một điều hạnh phúc. Nói là nói vậy chứ thùng mì tôm để đấy, đứa nào đói thì cứ tự động vào lấy mà ăn, chẳng phải mời mọc xin xỏ gì cả. Mà kể cũng lạ, mình đường đường là một quản gia, trông nom nhà cửa 24/7, đáng lẽ Giai Lớn muốn ăn cái gì hay muốn làm gì trong cái nhà này thì cũng đều phải hỏi ý kiến mình chứ nhỉ? Đằng này… Giai ơi, Giai hơi bị vô kỷ luật rồi nhé!

Ngày… tháng… năm…

7 giờ tối rồi mà vẫn chưa thấy Giai Lớn về.

8 giờ, rồi 9 giờ… vẫn chẳng thấy Giai đâu.

10 giờ, bầu đoàn thê tử nhà lão Gián xông ra. Lão ra vẻ quan tâm:

- Chú mày ăn gì chưa? Mà anh hỏi thật, chú mày trai tráng như thế, không vợ con gì… “nó” chả hỏng ra ấy à? Hay… hỏng rồi?

Lão cất tiếng cười hô hố rồi lụt cụt chạy ra chỗ mụ vợ đang lẩm bẩm đếm con.

11h, cửa xịch mở. Dù bị lóa mắt vì ánh đèn xe máy nhưng mình vẫn nhận ra là Giai Lớn. Tí tởn chạy ra định hù cho Giai Lớn bất ngờ, nhưng chưa kịp làm gì thì Giai Lớn đã nhìn thấy mình.

“BỐP” – nguyên chiếc giày thể thao của Giai Lớn đập thẳng vào mặt mình. Ngã xụi lơ. Chắc mẩm quả này thì chầu tiên tổ rồi.

Nhưng không, Giai Lớn loạng choạng đi ra, dắt xe vào nhà, cài chốt cửa và thả mình xuống giường làm cái “rầm”. Rồi tiếng ngáy “pho… pho…” bắt đầu cất lên đều đặn.

Nửa đêm, mình chạy ra chỗ Giai Lớn nằm, định tháo nốt chiếc giày còn lại cho Giai. Của nợ thật, giày gì mà lắm dây lắm nhợ, mình mò toét cả mắt mà không biết phải làm sao, đành dùng miếng võ đầy bản năng: Nhay!

Một lúc, cái dây giày cũng phải đứt ra. Mình quá đỗi tự hào về chiến công ấy, nghĩ bụng chắc mai được thưởng to. Mà đã xong đâu, phải tháo được chiếc giày ra khỏi chân kìa. Mình bám chân vào gấu quần Giai Lớn, trong khi đầu và tay cố hết sức để đẩy cái giày ra, toát hết cả mồ hôi. Rồi chiếc giày cũng dần tuột ra…

Nhưng mình không có niềm vui được nhìn thấy thành công, khi chiếc giày vừa tuột ra khỏi chân Giai Lớn thì một luồng xú khí bốc lên nồng nặc. Dù đã có kinh nghiệm hô hấp trong môi trường bãi rác nhưng mình vẫn không thể “thọ” được với cái mùi này. Mình đành buông súng trong tư thế mũi thì bịt chặt mà mõm thì há hốc…

Ngày… tháng… năm…

Lỗ tai mình vẫn còn lùng bùng những câu chửi mắng, toàn thân mình vẫn đau ê ẩm sau cú đá thôi sơn của Giai Lớn sáng sớm nay. Mình đã giúp cởi giày, vậy mà Giai không những không cảm ơn mà còn lớn tiếng chửi mình là đồ phá hoại. Lần đầu tiên thấy hai đứa không hiểu ý nhau.

Bài học: Say rượu làm người ta không kiểm soát được hành vi, có thể gây sứt mẻ tình cảm và nguy hiểm hơn là có thể dẫn tới đầu độc người khác.

Ngày... tháng... năm...

Giai Lớn mang về một cái hộp các-tông to đùng. Mình ngẩn người ra, nghĩ bụng chắc Giai Lớn mua ổ cho mình để chuộc lại lỗi lầm hôm trước.

Nhưng mình nhầm. Giai lấy dao, rạch một đường lên miếng keo dán mép hộp rồi lôi ra một cái máy màu đen đen. Giai đặt nó lên bàn, mở ra, cái máy mở mép ra y như con ngao bị hấp chín vậy. Tự nhiên mình thấy đói.

Giai Lớn chăm chăm nhìn vào cái máy mới, tí toáy gõ gõ, sờ sờ, bôi bôi rồi tự cười rất thích thú. Tò mò quá!

Từ lúc mang cái máy ấy về, Giai cứ chúi mũi vào đó, chẳng chịu ngoảnh mặt nhìn ai, chẳng chịu ăn uống gì. Mình chạy ra, ngậm chặt lấy cái dây đen lủng lẳng và kéo gọi Giai. Có cái gì tê tê nơi đầu lưỡi, một cảm giác lâng lâng...

Trong khi mắt mình đang đờ đẫn dần ra thì chợt nghe thấy tiếng hét của Giai Lớn:

- Lạy bố!

Tiếng hét to đến nỗi làm mình giật bắn, mình bật cao đến nỗi lưng đập hẳn vào đáy cái ngăn kéo, cái dây đứt ra.

Giai Lớn tiếp tục:

- Bố nhả ra cho con nhờ. Cái máy con mới mua xong...

- ...

- Giời ơi là giời, đứt xừ nó cái dây chuột của ông rồi. Mày chết...

Nói rồi Giai Lớn cúi xuống vơ đại lấy cái dép tông định phang mình, nhưng mình đã chuồn mất. Hú vía thật.

Cũng từ lúc ấy, mình biết thêm một loài chuột mới.

Ngày... tháng... năm...

Mấy ngày nay Giai Lớn như chỉ biết đến cái máy mới, chắc chắn rằng Giai đã thích mê nó đi rồi. Một cơn ghen nổi sóng trong lòng.

Nhật ký phiêu lưu ký (P10): Giai Lớn say và "cô bồ" mới 1
Nhật ký về với Giai Lớn của chuột

Cậu chàng hét lên rồi bình tĩnh nhón lấy chóp đuôi mình, quay quay mình lên không trung.

Bấm xem >>

Nguồn tin: 24h


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Showbiz
Tin thế giới
Videos xem nhiều nhất

Thống kê truy cập
  •   Đang truy cập 159
  •   Máy chủ tìm kiếm 15
  •   Khách viếng thăm 144
 
  •   Hôm nay 21,801
  •   Tháng hiện tại 738,363
  •   Tổng lượt truy cập 47,424,917